Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015
Cuộc Sống Bà Rose
Ngày đầu tiên ở
lớp học đại học ,thầy của chúng tôi tự giới thiệu về mình và bảo chúng tôi tới
làm quen với nhửng bạn học khác trong lớp .
Tôi đứng lên nhìn quanh . chợt có cảm giác một bàn tay nhẹ nhàng chạm vào vai mình ,tôi quay lại và thấy một cụ già nhỏ nhắn đang mĩm cười với mình .
Bà lảo nói :
_Xin chào anh bạn đẹp trai .tôi tên là Rose .năm nay tôi chỉ có 87 tuổi thôi .tôi có thể ôm anh một cái được không nào ?
Tôi cười và trả lời :
_đồng ý cả hai tay .
sau khi ôm bà lảo một cái ,tôi nghịch ngợm hỏi :
_tại sao bà lại đi học đại học ở cái tuổi còn nhỏ dại và thơ ngây như thế này vậy ?
bà lảo ranh mảnh trả lời :
_tôi vào đây chỉ để kiếm cho mình một ông chồng giàu có và đẹp trai .
tôi cười to rồi tò mò hỏi :
_cháu hỏi thật đó .
_À . tôi luôn mơ ước được vào đại học và bây giờ là lúc tôi thực hiện ước mơ ấy đây .
Từ sau buổi học ấy ,chúng tôi đả trở thành bạn của nhau .tôi rất thích trò chuyện với bà lão .sự thông thái cộng với tính hài hước và lối nói chuyện dí dỏm của bà khiến tôi lúc nào cũng vui vẻ . Một năm học trôi qua , bà Rose đả trở thành thần tượng trong lớp chúng tôi .hầu như ai cùng thích bà .nhiều người trong trường thích bà vì bà dể dàng làm quen với mọi người bất cứ nơi đâu bà ghé lại .
Cuối học kỳ , chúng tôi mời bà lên nói chuyện trước lớp .bà chậm rải bước lên bục và làm rớt mấy tấm card nhỏ trên sàn nhà .làm bộ bối rối bà cúi sát vào microphone và nói rằng :
_xin lổi các bạn ,tại tôi hơi run .chắc tại tôi bỏ uống bia và đổi qua uống whíkey nên tay mới run thế này .
chúng tôi cười ồ trước câu nói đùa của bà . Bà hắng giọng và nói tiếp :
_Con người thì ai cũng đến lúc tuổi già . có 4 bí quyết căn bản để giúp ta trẻ mải không già ,luôn hạnh phúc và thành công .đó là bạn nên cười và tìm niềm vui trong cuộc sống hằng ngày .bạn nên có những ước mơ riêng cho mình .
Khi bạn đánh mất những ước mơ ,bạn không còn sống nửa .có một sự khác biệt lớn giửa những người đang trở nên già và nhữ người đang trưởng thành .nếu bạn còn trẻ mà cứ nghĩ rằng mình đả già thì bạn sẻ già nhanh lắm .tôi cũng vậy nếu tôi cứ cho mình đả già ở cái tuổi 87 của mình thì tôi trở nên già hơn .con người có thể trở nên già .đó là điều hiển nhiên .nhưng sự trưởng thành thì không phải ai cũng có .chúng ta thường ít hối tiếc về những việc mà mình đả làm nhưng lại hay tiếc nuối về những việc chưa làm .chính những người sợ già , sợ chết mới là những người hay hối tiếc .xin hảy nhớ rằng trở nên già là điều đương nhiên nhưng trưởng thành hay không là do sự lựa chọn của mổi người trong cách sống của họ .bà kết thúc bài nói chuyện của mình bằng bài hát "the Rose" .bà khuyên chúng tôi nên đọc những bài thơ hay và nghĩ về thế giới có hình ảnh đẹp trong đó .tôi không bao giờ quên được những lời bà nói hôm ấy .
Những năm học trôi qua cuối cùng chúng tôi đả tốt nghiệp đại học .chừng ấy năm trời ,bà Rose vẫn sống trong phong cách trẻ trung và vui nhộn của mình .sau khi tốt nghiệp được một tuần thì bà Rose qua đời .bà qua đời trong giất ngũ dài và không bao giờ thức dậy nửa .hơn hai ngàn sinh viên đả đưa bà đến nơi an nghỉ cuối cùng .chúng tôi cùng đứng trước ngôi mộ của người phụ nử tuyệt vời này để tưởng nhớ những gì bà từng mang lại cho chúng tôi .
Tôi đứng lên nhìn quanh . chợt có cảm giác một bàn tay nhẹ nhàng chạm vào vai mình ,tôi quay lại và thấy một cụ già nhỏ nhắn đang mĩm cười với mình .
Bà lảo nói :
_Xin chào anh bạn đẹp trai .tôi tên là Rose .năm nay tôi chỉ có 87 tuổi thôi .tôi có thể ôm anh một cái được không nào ?
Tôi cười và trả lời :
_đồng ý cả hai tay .
sau khi ôm bà lảo một cái ,tôi nghịch ngợm hỏi :
_tại sao bà lại đi học đại học ở cái tuổi còn nhỏ dại và thơ ngây như thế này vậy ?
bà lảo ranh mảnh trả lời :
_tôi vào đây chỉ để kiếm cho mình một ông chồng giàu có và đẹp trai .
tôi cười to rồi tò mò hỏi :
_cháu hỏi thật đó .
_À . tôi luôn mơ ước được vào đại học và bây giờ là lúc tôi thực hiện ước mơ ấy đây .
Từ sau buổi học ấy ,chúng tôi đả trở thành bạn của nhau .tôi rất thích trò chuyện với bà lão .sự thông thái cộng với tính hài hước và lối nói chuyện dí dỏm của bà khiến tôi lúc nào cũng vui vẻ . Một năm học trôi qua , bà Rose đả trở thành thần tượng trong lớp chúng tôi .hầu như ai cùng thích bà .nhiều người trong trường thích bà vì bà dể dàng làm quen với mọi người bất cứ nơi đâu bà ghé lại .
Cuối học kỳ , chúng tôi mời bà lên nói chuyện trước lớp .bà chậm rải bước lên bục và làm rớt mấy tấm card nhỏ trên sàn nhà .làm bộ bối rối bà cúi sát vào microphone và nói rằng :
_xin lổi các bạn ,tại tôi hơi run .chắc tại tôi bỏ uống bia và đổi qua uống whíkey nên tay mới run thế này .
chúng tôi cười ồ trước câu nói đùa của bà . Bà hắng giọng và nói tiếp :
_Con người thì ai cũng đến lúc tuổi già . có 4 bí quyết căn bản để giúp ta trẻ mải không già ,luôn hạnh phúc và thành công .đó là bạn nên cười và tìm niềm vui trong cuộc sống hằng ngày .bạn nên có những ước mơ riêng cho mình .
Khi bạn đánh mất những ước mơ ,bạn không còn sống nửa .có một sự khác biệt lớn giửa những người đang trở nên già và nhữ người đang trưởng thành .nếu bạn còn trẻ mà cứ nghĩ rằng mình đả già thì bạn sẻ già nhanh lắm .tôi cũng vậy nếu tôi cứ cho mình đả già ở cái tuổi 87 của mình thì tôi trở nên già hơn .con người có thể trở nên già .đó là điều hiển nhiên .nhưng sự trưởng thành thì không phải ai cũng có .chúng ta thường ít hối tiếc về những việc mà mình đả làm nhưng lại hay tiếc nuối về những việc chưa làm .chính những người sợ già , sợ chết mới là những người hay hối tiếc .xin hảy nhớ rằng trở nên già là điều đương nhiên nhưng trưởng thành hay không là do sự lựa chọn của mổi người trong cách sống của họ .bà kết thúc bài nói chuyện của mình bằng bài hát "the Rose" .bà khuyên chúng tôi nên đọc những bài thơ hay và nghĩ về thế giới có hình ảnh đẹp trong đó .tôi không bao giờ quên được những lời bà nói hôm ấy .
Những năm học trôi qua cuối cùng chúng tôi đả tốt nghiệp đại học .chừng ấy năm trời ,bà Rose vẫn sống trong phong cách trẻ trung và vui nhộn của mình .sau khi tốt nghiệp được một tuần thì bà Rose qua đời .bà qua đời trong giất ngũ dài và không bao giờ thức dậy nửa .hơn hai ngàn sinh viên đả đưa bà đến nơi an nghỉ cuối cùng .chúng tôi cùng đứng trước ngôi mộ của người phụ nử tuyệt vời này để tưởng nhớ những gì bà từng mang lại cho chúng tôi .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét