Đọc và Suy Ngẫm

Hãy cho yêu thương để nhận yêu thương!

  • Home
  • Tình Yêu
  • Cuộc Sống
  • Suy Ngẫm

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2015

MỘT VIỆC NHỎ THÔI

Không có nhận xét nào : Người đăng: xaydunggala vào lúc 19:18 Nhãn: Cuộc Sống
Một gia đình gồm hai vợ chồng và bốn đứa con nhỏ. Dịp hè, họ cùng đi nghỉ mát ở một bãi biển. Bọn trẻ rất thích tắm biển và xây những tòa lâu đài trên cát. Bố mẹ chúng thuê một cái lều ngồi uống nước trên bờ, dõi nhìn các con vui đùa không quá xa ngoài kia phía trước mặt.

Thế rồi họ trông thấy một bà cụ già nhỏ nhắn ăn mặc xuềnh xoàng, trên tay cầm một chiếc túi cũ đang tiến lại. Tóc bà đã bạc trắng, bị gió biển thổi tốc lên càng làm cho khuôn mặt nhăn nheo của bà thêm khó coi. Bà cụ đang lẩm bẩm một điều gì đó, dáo dác nhìn rồi thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt những thứ gì đó trên bãi biển, bỏ vào cái túi.

Hai vợ chồng không hẹn mà cùng vội chạy ra gọi các con lại, căn dặn chúng phải tránh xa người đàn bà khả nghi kia. Dường như họ cố ý nói to cho bà ta nghe thấy để bà ta nên đi chỗ khác kiếm ăn.

Cụ già không biết có nghe thấy gì không giữa tiếng sóng biển ì ầm, chỉ thấy bà cứ từ từ tiến về phía họ. Thế rồi bà cụ dừng lại nhìn mấy đứa trẻ dễ thương đang ngơ ngác nhìn mình. Bà mỉm cười với họ nhưng không ai đáp lại, chỉ giả vờ ngó lơ đi chỗ khác. Bà cụ lại lẳng lặng làm tiếp công việc khó hiểu của mình. Còn cả gia đình kia thì chẳng hứng thú tắm biển nữa, họ kéo nhau lên quán nước phía trên bãi biển.
Trong lúc chuyện trò với người phục vụ bàn ăn cùng những khách hàng trong quán, hai vợ chồng quyết định hỏi thăm xem bà cụ khả nghi kia là ai và họ... sững sờ: Bà cụ ấy là người dân ở đây, từng có một đứa cháu ngoại vì bán hàng rong trên bãi biển, vô tình đạp phải một mảnh chai rồi bị nhiễm trùng, sốt cao, đưa đi bệnh viện cấp cứu không kịp và đã chết không lâu vì bệnh uốn ván. Từ dạo ấy, thương cháu đến ngẩn ngơ, bà cứ lặng lẽ đi dọc bãi biển, tìm nhặt những mảnh chai, mảnh sắt hoặc hòn đá có cạnh sắc. Mọi người hỏi lý do thì bà đáp mà đôi mắt ướt nhòe: "ồ, tôi chỉ làm một việc nhỏ thôi ấy mà, để các cháu bé có thể vui chơi trên bãi biển mà không bao giờ bị chết như đứa cháu đáng thương của tôi!".

Nghe xong câu chuyện, người chồng vội chạy ngay xuống bãi biển mong có thể nói một lời xin lỗi và một lời biết ơn chân thành, nhưng bà cụ đã đi rất xa rồi. Bóng bà chỉ còn là một chấm nhỏ trên bãi biển vắng người khi chiều đang xuống...
Đọc thêm

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Gai hoa hồng

Không có nhận xét nào : Người đăng: xaydunggala vào lúc 19:56 Nhãn: Cuộc Sống

Ông đúng là ông già khó chịu! – Becky nói với ông già khi cô đi ra khỏi phòng bệnh của ông ta ở bệnh viện nhân đạo, nơi mà cô đã làm việc hơn một năm nay. Bệnh nhân mới này ở đây được khoảng hai tuần và ông ta làm cho cuộc sống của tất cả các y tá trở thành địa ngục. Ông ta chửa rủa, quát, đá tất cả những ai lại gần ông ta. Đó là còn chưa kể việc ông ta cố tình đổ thức ăn ra giường để y tá phải đến dọn, và để ông ta có thể nguyền rủa thêm. Becky không nghĩ là ông ta có người thân vì chẳng có ai đến thăm ông, ít nhất là trong khoảng thời gian cô phải chăm sóc ông ta.

Một hôm, một tổ chức phụ nữ đến thăm bệnh viện. Họ hát và đem hoa hồng đến, tặng mỗi bệnh nhân một bông hoa đỏ thắm. Ông già khó tính nhìn bông hoa được cắm tử tế trong lọ thủy tinh trên bàn, lấy mu bàn tay gạt cái lọ. Cái lọ rơi xuống, vỡ tan tành. Mọi người chỉ đứng nhìn ông ta vẻ kỳ lạ. Ông trở mình quay mặt vào tường xoay lưng lại những người từ tổ chức phụ nữ đến thăm.

Một người bắt đầu dọn những mảnh vụn của cái lọ. Becky nhặt bông hoa lên, cắm nó vào một cái cốc nhựa và đặt lên tủ đầu giường của bệnh nhân già kia. Khi người của tổ chức phụ nữ đã đi về, Becky quay lại phòng ông bệnh nhân khó chịu, cầm bông hoa hồng và ngắt từng cánh một, ném vào thùng rác bên cạnh. Ông già nhìn thẳng cô y tá, cho đến khi cô ngắt đến cánh cuối cùng. Còn lại cuống hoa, cô cắm trả lại cốc nhựa. Vừa khi cô định quay đi thì ông bệnh nhân già làu bàu:

- Sao cô lại làm thế?

- Tôi chỉ muốn ông thấy những gì ông đã làm? – Becky đáp – Ông đã phá vỡ những mối quan tâm của chúng tôi với ông như là ngắt bỏ từng cánh hoa một, kể
từ khi ông đến đây.

Rồi Becky đi ra.

Sáng hôm sau, khi đến bệnh viện thì các bác sĩ bảo Becky đến dọn phòng ông bệnh nhân già. Ông đã mất vào đêm hôm trước. Khi Becky thu khăn trải giường đi giặt, cô nhìn thấy bông hoa hồng vẫn còn nguyên vẹn trong cái cốc nhựa. Những cánh hoa đã được đính vào cuống hoa bằng băng dính một cách vụng về. Becky cũng thấy ở dưới gối của ông lão có một quyển Kinh thánh. Khi cô nhấc quyển sách lên, trong đó rơi ra một tờ giấy, có ghi: "Không phải tôi muốn mọi người ghét tôi. Tôi chỉ không muốn tất cả mọi người sẽ quên tôi. Tôi đã là một đứa trẻ mồ côi và tôi chẳng bao giờ có một người thân."

Là một đứa trẻ mồ côi từ nhỏ, Becky hiểu rằng người bệnh nhân già đó không phải là một ông lão khó chịu. Chỉ vì không có ai trên thế giới này quan tâm đến ông ấy. Vì ông thấy mọi người đều quên ông ấy, ngay cả khi ông ấy vẫn còn sống. Và tất cả những gì ông lão muốn chỉ là có ai đó nhớ tới ông...
Đọc thêm

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Bí mật của cuộc sống

Không có nhận xét nào : Người đăng: xaydunggala vào lúc 18:31 Nhãn: Cuộc Sống , Suy Ngẫm
Một cậu bé tám tuổi lại gần một người đàn ông đứng tuổi và ngước mắt, hỏi :

- Cháu biết chú là người rất thông thái. Cháu muốn biết bí mật của cuộc sống là gì ? Chú nói cho cháu biết đi ?

Người đàn ông cúi xuống bên đứa trẻ và đáp :

- Chú đã nghĩ rất lâu trong suốt cuộc đời mình. Và bí mật của cuộc sống được tổng kết trong bốn từ :

"Từ thứ nhất là "suy nghĩ". Hãy suy nghĩ về những giá trị mà cháu muốn cuộc sống của cháu có.

"Từ thứ hai là "tin tưởng". Hãy tin tưởng vào bản thân mình dựa trên những việc cháu làm vì giá trị cháu muốn có.

"Từ thứ ba là "mơ ước". Hãy mơ ước về những điều có thể đến, dựa trên niềm tin vào bản thân và những giá trị mình muốn có.

"Từ cuối cùng là "can đảm". Hãy can đảm để biến ước mơ thành hiện thực, dựa trên những niềm tin vào bản thân và những giá trị của chính mình".

Và đó là những điều mà Walt Disney đã nói với cậu bé : "SUY NGHĨ, TIN TƯỞNG, MƠ ƯỚC và CAN ĐẢM".
Đọc thêm

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015

Giá trị

Không có nhận xét nào : Người đăng: xaydunggala vào lúc 19:32 Nhãn: Cuộc Sống , Suy Ngẫm
Một nhà hùng biện nổi tiếng đã mở đầu buổi diển thuyết của mình bằng cách giơ tờ 20 đôla lên và hỏi hơn hai mươi người tham dự rằng “Ai muốn có tờ 20 đôla này?” và dĩ nhiên là có rất nhiều người giơ tay lên.

Ông nói: “Tôi sẽ đưa tờ 20 đôla này cho một người trong số các bạn nhưng đầu tiên tôi làm điều này đã”. Ông bắt đầu vò nát tờ 20 đôla đó và hỏi tiếp: “Còn ai muốn lấy tờ 20 đôla này nữa không?”. Vẫn có nhiều người giơ tay.

“Ðược, vậy nếu tôi làm như thế này thì sao?” Ông ném tờ 20 đôla xuống sàn, dùng giầy dẫm mạnh lên. Sau đó, ông nhặt nó lên. Bây giờ tờ 20 đôla đã nhàu nát và bẩn thỉu. “Nào giờ thì ai muốn có nó nữa?”, ông hỏi và vẫn có nhiều cánh tay đưa lên tuy ít đi so với ban đầu.

“Các bạn thân mến, các bạn vừa được học một bài học về giá trị. Dù tôi có làm gì với đồng tiền này thì các bạn vẫn cần nó vì giá trị của nó vẫn không hề giảm sút. Nó vẫn có giá là 20 đôla”.

"Khoẻ mạnh hay ốm yếu, thành công hay thất bại, đối với bạn bè, người thân, những người yêu mến bạn, bạn vẫn thật cần thiết. Giá trị của bạn là ở chính con người bạn. Bạn thật đặc biệt. Hãy luôn nhắc mình nhớ điều đó. Ðừng ngồi đếm những nỗi buồn mà hãy đếm xem bạn đã có bao nhiêu lần hạnh phúc.

“Chúng ta có thể bị đánh gục, bị vò xé, bị giày xéo trong bùn đen bởi những quyết định sai lầm, những tình huống “đen đủi” bất chợt hiện ra cản con đường khiến mình cảm thấy mình dường như chẳng có giá trị. Nhưng dù điều gì đã xảy ra hoặc sẽ xảy ra... bạn hãy luôn nhớ rằng bản thân bạn thật đáng quý và giá trị ấy sẽ không bao giờ mất đi, "Và hãy giữ cho những giá trị đừng bao giờ mất đi bạn nhé”.
Đọc thêm

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Tình yêu và đôi cánh

Không có nhận xét nào : Người đăng: xaydunggala vào lúc 21:24 Nhãn: Cuộc Sống
Ngày xưa có một cô gái sống cô đơn trong một ngôi nhà cạnh một cánh
rừng. Hôm nọ, trong lúc dạo chơi cô bỗng thấy hai chú chim non mất mẹ
đang thoi thóp trong tổ trên một chạc cây. Lập tức cô đem chúng về nuôi
trong một cài lồng rất đẹp. Với sự chăm sóc chan chứa tình thương của cô,
hai chú chim non ngày càng khoẻ mạnh và xinh đẹp. Mỗi sáng chúng cất
tiếng líu lo để chào đón cô.
Một ngày kia cô quên cài cửa lồng chim. Thế là một chú chim liền bay ra
khỏi lồng, nhưng nó không bay đi ngay mà lại lượn vài vòng quanh cô như
muốn chào cô lần cuối. Cô gái buồn bã nhìn theo. Cô không muốn phải rời
xa nó.Cô không muốn tình yêu của cô bay mất, nên khi con chim bay thật
gần cô liền với tay tóm lấy nó thật mạnh. Cô sung sướng và giữ chặt nó
trong tay. Nhưng một lúc sau, cô cảm thấy con vật yêu quý bỗng trở nên
mềm nhũn trong tay cô, Cô hoảng hốt xoè tay ra và bàng hoàng nhận thấy
con chim đã khép mắt qua đời. Nó đã chết bởi chính tình yêu mà cô dành
cho nó. Cô thẫn thờ nhìn con chim lẻ bạn còn lại trong lồng và bắt đầu
mường tượng rằng nó cần có tự do bay vút lên bầu trời xanh thẳm.Cô liền
tiến tới chiếc lồng và nhẹ nhàng tung chú chim vào không trung. Nó lượn
quanh cô một vòng, hai vòng, rồi ba vòng. Cô đón nhận niềm vui của nó bằng
ánh nhìn rạng rỡ và trìu mến.Những muộn phiền trước đó không còn
nữa.Bỗng nhiên chú chim dịu dàng đáp đậu trên vai cô và hót vang những
giai điệu mượt mà mà chưa bao giờ trong cuộc đời cô được thưởng thức.
Qua tiếng hót diệu kỳ kia , cô chợt hiểu rằng cách nhanh nhất để đánh mất
tình yêu là khi ta nắm giữ nó thật chặt. Trái lại, để giữ mãi sự yêu thương
thì ta phải ân cần trao cho tình yêu một đôi cánh tự do.
Đọc thêm

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Ông cụ đã xếp hàng đủ rồi

Không có nhận xét nào : Người đăng: xaydunggala vào lúc 20:01 Nhãn: Cuộc Sống
Một lần mẹ nhờ tôi ra quỹ tiết kiệm để rút tiền.Quỹ rất đông.Tôi nhận
phiếu và xếp vào hàng người dài dằng dặc, và cùng lúc đó tôi thấy một
ông cụ mới vào.Ông cụ ko biết là phải lấy phiếu thứ tự nên bước thẳng đến
chỗ nhân viên ngân hàng, đặt cái túi sách to đùng xuống và hỏi rút
tiền.Cô nhân viên gắt gỏng bảo ông cụ xếp xuống cuối hàng và dẹp cái túi to
cồng kềnh sang một bên.
Ông cụ hỏi cô nhân viên là liệu ông có thể đẻ nhờ cái túi ở ngân hàng,
nhận phiếu, rồi đi mua hàng và sẽ quay lại sau nửa tiếng ko?Cô nhân
viên đáp gọn lỏn:
- Không, ông đi xuống cuối hàng chờ đi!
Ông cụ rất lich sự, nhã nhặn còn cô nhân viên thi ko.
Tôi chạy đến gần ông cụ và bảo ông có thể rút tiền trước tôi.Quá khó
chịu trước sự vô lễ của cô nhân viên trẻ, tôi quay lại hỏi từng người
đang xếp hàng là liệu họ có ngại ko nếu để cho ông cụ rút tiền trước.Mọi
người lần lượt gật đầu.
Nhưng giọng nói mạnh mẽ hỏi mọi người của tôi bỗng trở nên yếu ớt khi
tôi đối diện với một người ở gần cuối hàng.Anh ta rất cao lớn, đeo một
sợi xích vàng ở cổ, trông có vẻ rất"đầu gấu".Thậm chí tôi còn thấy cổ
anh ta có hình xăm nữa...
- Anh ko ngại nếu để cho ông cụ này rút tiền trước chúng ta chứ?-Tôi
hỏi lộ rõ vẻ dè dặt.Chắc trông tôi lúc ấy buồn cười lắm,giọng nói đang
hăng máu thế mà bỗng yếu xìu hẳn đi.
- Ko đâu ko đâu- anh ta nói bằng giọng vang và to-Cứ tự nhiên, cứ tự
nhiên!
Tôi thở ra đánh "phù" một cái.Giọng anh ta thành thật đến mức tôi cảm
thấy mình chợt hoá thành một con bé ngốc nghếch vì đã để bề ngoài của
anh ta làm cho phát hoảng.
Chỉ trong một phút ông cụ đã rút xong tiền của mình và ra về.Chờ một
lúc nữa, đến lượt tôi rút tiền.Khi kiểm tra tài khoản cua tôi cô nhân
viên lẩm bẩm:
-Thật ko hiểu nổi mấy ông bà già bây giờ.Lúc nào họ cũng nghĩ la họ có
thể xông ngay đến quầy rút tiền và phải được phục vụ trước tất cả mọi
người.
Tôi phồng mắt lên và nhìn thẳng vào cô ta:
- Thế cô có nhận ra ông cụ ấy đã 80 tuổi và đi lại rất khó khăn?Ông ấy
đã xếp hàng quá đủ cả cuộc đời mình rồi.Và với những con người biết
kính trọng tuổi tác của ông ấy, thì ông ấy ko bao giờ phải xếp hàng nữa!
- Đúng thế!-Một giọng nói to vang lên ngay sau lưng tôi,làm tôi giật
bắn cả mình- Hoàn toàn đúng!
Tôi quay lại và nhìn thấy người cao lớn lúc nãy.Anh ta nói tiếp:
-Việc lúc nãy là công bằng.Ông cụ đã xếp hàng đủ rồi.Ông ấy đã phải xếp
hàng đủ rồi!
Tôi cười to và giơ tay ra:
-Tôi rất thích thái độ của anh!
Người cao lớn kia bắt tay tôi:
-Tôi cũng thích thái độ của cô, cô bạn trẻ!
Cô nhân viên xám mặt lại.
Tôi thì nhỏ bé còn anh ta thì quá to lớn.Chúng tôi khác nhau ở nhiều
điểm,ít nhất là ngoại hình.Người ngoài hẳn nhìn thấy chúng tôi là một cặp
đôi khập khiễng.Nhưng khi chúng tôi cùng chung một kiểu đập riêng, điều
khó xảy ra nhất cũng có thể xảy ra.
Và tôi rất mong sẽ gặp lại anh ta một lần nữa. 
Đọc thêm

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Cái gương vùng Matsu-Yama

Không có nhận xét nào : Người đăng: xaydunggala vào lúc 22:51 Nhãn: Cuộc Sống
(Truyện cổ Nhật Bản)
Tại vùng núi Matsu-Yama hẻo lánh, tỉnh Echigo, có đôi vợ chồng trẻ sống với
nhau. Họ sinh được một đứa con gái. Hai người rất mực thương con.
Một dạo, người bố lên kinh đô có việc. Khi trở về, anh tặng vợ một cái hộp
bằng gỗ trắng rất nhẵn. Mở hộp ra, chị thấy có một mảnh kim khí tròn; một
mặt thì trắng như bạc khảm, điểm những nét vẽ hình chim và lá; còn mặt kia
thì sáng như thủy tinh. Chị vợ xem, lấy làm thích thú và lạ lùng vì thấy trong
đáy gương có một khuôn mặt xinh đẹp với đôi môi hồng và đôi mắt sáng
như đang mỉm cười với mình.
Anh chồng giải thích cho chị hiểu đó là cái gương. Khuôn mặt người phụ nữ
trong ấy chính là khuôn mặt chị được phản ánh vào. Ở thành thị, mọi người
đều có một cái như thế này, còn ở đây chưa ai trông thấy.
Chị vợ say mê với món quà. Lần đầu tiên được thấy cái gương và cũng là
lần đầu tiên chị thấy khuôn mặt xinh đẹp của mình. Chị đem ra dùng xong lại
cất ngay nó vào hộp cẩn thận cùng với những thứ quý giá khác.
Mấy năm trôi qua. con gái ngày càng lớn, giống mẹ như đúc. Cô bé rất dễ
yêu, ngoan ngoãn, được mọi người thương mến. Nhớ lại mình đã có lúc
kiêu hãnh vì tự biết có sắc đẹp, người mẹ bèn cất chiếc gương rất kỹ, sợ
rằng con gái soi gương rồi sẽ có ý nghĩ tự kiêu.
Một hôm, người mẹ hiền dịu ấy lâm bệnh nặng. Biết không còn sống được
bao lâu nữa, bà gọi con gái đến gần và dặn dò :
-"Con gái yêu quý của mẹ, khi mẹ từ giã cõi trần này, con hãy hứa với mẹ,
sớm sớm chiều chiều, soi gương này, con sẽ nhìn thấy mẹ và hiểu rằng mẹ
sẽ ở mãi trong đó để phù hộ cho con".
Người mẹ lấy chiếc gương đưa cho con gái. Cô gái hứa vâng lời bà rồi khóc
nức nở.
Từ đó, cô con gái ngoan ngoãn, không bao giờ quên lời trối trăn của mẹ.
Niềm vui nhất của cô là ngắm hình ảnh của mẹ trong gương và nói
rằng : "Mẹ ơi, hôm nay con đã làm được như mẹ mong muốn". 
Đọc thêm

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

MỘT CUỘC ĐUA TÀI

Không có nhận xét nào : Người đăng: xaydunggala vào lúc 19:40 Nhãn: Cuộc Sống
Năm 20 tuổi, tôi là một nữ điều dưỡng đang thực tập tại một bệnh viện nhi.
So với viện tim hoặc bệnh viện đa khoa, công việc ở bệnh viện nhi đối với tôi
có vẻ dễ như trở bàn tay. Tôi vốn có khiếu kết bạn với trẻ con. Chắc chắn tôi
sẽ vượt qua dễ dàng và chỉ còn chờ ngày tốt nghiệp...
Chris là một cậu bé 8 tuổi vô cùng hiếu động. Cậu lén bố mẹ vào thám thính
công trường xây dựng cạnh nhà, và bị té gãy tay. Cánh tay gãy của cậu bị
nhiễm trùng, buộc phải cưa bỏ. Tôi được chỉ định làm y tá hậu phẩu của cậu
bé.
Khi sức khỏe của cậu bé dần dần khá lên cũng là lúc cậu đau khổ nhận ra
sự mất mát của mình... Cậu nằm một chỗ, chờ giúp đỡ, không chịu làm vệ
sinh cá nhân. Tôi nhẹ nhàng khích lệ: "Cháu đâu có ở mãi trong bệnh viện.
Cháu phải học cách tự phụ vụ...". Cậu bé giận dữ la lên: "Cháu có thể làm gì
được với một tay?" . Tôi vắt óc tìm một câu trả lời thích hợp. Cuối cùng tôi
bảo: "Dù sao cháu vẫn còn tay phải". " Nhưng cháu thuận tay trái " - Cậu bé
kêu lên đầy thất vọng...
Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình vô dụng và vô tâm đến thế. Sao tôi lại
tưởng rằng mọi người đều thuận tay phải ...
Sáng hôm sau, tôi trở lại với một cuộn băng dính. Vòng cuộn băng quanh cổ
tay, tôi bảo cậu bé: "Cháu thuận tay trái, còn cô thuận tay phải. Cô sẽ dán
tay phải của cô vào hàng nút áo sau lưng của cháu. Bây giờ mỗi khi cô làm
việc gì bằng tay trái, cháu phải làm theo bằng tay phải. Nào, cháu muốn bắt
đầu bằng việc gì ?". Nhìn tôi với vẻ nghi ngờ, cậu bé càu nhàu: "Cháu mới
ngủ dậy, cháu cần đánh răng ". Tôi xoay xở mở nắp ống kem, đặt bàn chảy
lên bàn, tìm cách nặn kem lên chiếc bàn chảy đang ngả nghiêng... Sau gần
10 phút nỗ lực với kem vung vãi đầy trên bàn, tôi mới hoàn tất được công
việc. "Cháu có thể làm nhanh hơn..." - cậu bé tuyên bố. Và khi nhanh hơn
thật, cậu mỉm cười chiến thắng...
Hai tuần sau đó trôi qua nhanh chóng. Chúng tôi biến mọi công việc hàng
ngày thành những cuộc đua tài hào hứng. Chúng tôi cài nút áo, phết bơ kên
bánh mì, cột dây giày,... Không còn phân biệt tuổi tác, chúng tôi là 2 vận
động viên đang ra sức đua tài...
Lúc tôi hết thời gian thực tập cũng là lúc cậu bé rời bệnh viện, tự tin đối mặt
với cuộc sống... Khi hôn tạm biệt cậu bé, tôi không cầm được nước mắt...
Đã 30 năm trôi qua kể từ ngày ấy. Cuộc đời tôi đã bao phen chìm nổi. Mỗi
lần phải đương đầu với thử thách, tôi lại nhớ đến cậu bé. Và mỗi khi cảm
thấy mệt mỏi, nản lòng, tôi lại lẳng lặng vào phòng tắm, giấu tay phải ra sau,
lấy kem và đánh răng bằng tay trái.
Đọc thêm

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

PACO, VỀ NHÀ ĐI CON

Không có nhận xét nào : Người đăng: xaydunggala vào lúc 19:45 Nhãn: Cuộc Sống
Alan Cohen
Trong một thị trấn nhỏ, một người cha cãi nhau với Paco – đứa con trai nhỏ
của mình. Vào sáng hôm sau, người cha phát hiện đứa con của mình đã bỏ
nhà ra đi.
Tràn ngập hối hận, người cha nhận thấy rằng đứa con trai thật sự quan trọng
hơn tất cả mọi điều trên thế gian này. Ông muốn sửa chữa lại mọi việc. Ông
đi tới một cửa hiệu nổi tiếng nhất thị trấn và treo một tấm biển "Paco, về nhà
đi con. Cha yêu con lắm. Hãy gặp cha ở đây vào sáng mai."
Sáng hôm sau, người cha đi đến cửa hiệu, ở đó đã có bẩy cậu bé cùng tên
Paco và cũng chạy trốn khỏi nhà mình. Những đứa trẻ này đã nghe được
tiếng gọi đầy tình thương, và mỗi đứa đều hy vọng đó chính là người cha
đang gọi mình về nhà với vòng tay rộng mở.
Đọc thêm

HỘP GIẤY THỨ 11

1 nhận xét : Người đăng: xaydunggala vào lúc 00:26 Nhãn: Cuộc Sống
Mục sư Bill Simpson
Bạn nhớ nhất ngày lễ Tạ ơn nào mà bạn đã trải qua trong đời mình? Tôi xin
kể lại câu chuyện của tôi. Vào ngày đó, nhà thờ ghi danh sách mười gia
đình nghèo nhất để phát mười hộp thức ăn. Khi chúng tôi gói những hộp
thức ăn này trong hội từ thiện thì những gia đình đang chờ đợi một cách
sung sướng. Những hộp thức ăn này là những thức ăn ngon nhất đối với họ
trong nhiều tháng nay. Khi họ đang lấy hộp thức ăn của mình, một gia đình
lại vừa mới tới. Cha, mẹ và ba đứa trẻ bước ra khỏi một chiếc xe tải cũ kỹ
và bước vào trong phòng. Họ là một gia đình mới, không có tên trong danh
sách. Họ nghe nói nhà thờ có phân phát thức ăn.
Tôi giải thích rằng chúng tôi không có dư thức ăn cho một gia đình nữa. Khi
tôi cố gắng nói với họ rằng tôi sẽ làm hết sức mình, một điều kỳ diệu đã xảy
ra. Không nói một lời, một người đàn bà đặt xuống hộp thức ăn của mình rồi
nhanh chóng tìm một hộp không để bên cạnh. Bà ta chuyển một số đồ từ
hộp thức ăn của bà ta vào hộp không này. Ngay sau đó những người khác
cũng làm theo bà ta, và những người nghèo khổ này đã có được hộp thứ 11
cho gia đình mới. 
Đọc thêm
Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ
Đăng ký: Bài đăng ( Atom )

Facebook

Popular Posts

  • PACO, VỀ NHÀ ĐI CON
    Alan Cohen Trong một thị trấn nhỏ, một người cha cãi nhau với Paco – đứa con trai nhỏ của mình. Vào sáng hôm sau, người cha phát hiện đ...
  • HỘP GIẤY THỨ 11
    Mục sư Bill Simpson Bạn nhớ nhất ngày lễ Tạ ơn nào mà bạn đã trải qua trong đời mình? Tôi xin kể lại câu chuyện của tôi. Vào ngày đó, n...
  • MỘT VIỆC NHỎ THÔI
    Một gia đình gồm hai vợ chồng và bốn đứa con nhỏ. Dịp hè, họ cùng đi nghỉ mát ở một bãi biển. Bọn trẻ rất thích tắm biển và xây những tòa...
  • Gai hoa hồng
    Ông đúng là ông già khó chịu! – Becky nói với ông già khi cô đi ra khỏi phòng bệnh của ông ta ở bệnh viện nhân đạo, nơi mà cô đã làm vi...
  • Tờ giấy bạc một đô la và 100 đô la
    Một ngày nọ, tờ giấy bạc một đô la và một trăm đô la được gấp lại với nhau. Cả hai bắt đầu nói về những gì đã trải qua trong cuộc đời của c...
  • Giá trị
    Một nhà hùng biện nổi tiếng đã mở đầu buổi diển thuyết của mình bằng cách giơ tờ 20 đôla lên và hỏi hơn hai mươi người tham dự rằng “Ai mu...
  • Đoá Hoa Đẹp Nhất
    Tôi tìm một ghế trống trong công viên dưới những tán cây liễu khẳng khiu để gặm nhấm cái cảm giác ê chề về cuộc đời. về cái thế giới như ...
  • Bài Học Từ Loài Ngõng
    Vào mùa thu, khi bạn thấy bầy ngỗng bay về phương nam để tránh đông theo hình chữ A (chữ V ngược), bạn có tự hỏi những lý lẽ khoa học nào...
  • Em bé bán diêm
    Đêm giáng sinh năm ấy trời thật lạnh. Đã mấy ngày liền tuyết rơi liên miên, như hối hả điểm trang cho thành phố vẻ thánh khiết để đón m...
  • Điều gì quan trọng trong cuộc sống của bạn?
    Cuộc sống là bức tranh muôn màu luôn có những bí mật cần được khám phá. Chị thường tự nhủ rằng, sống chậm để cảm nhận hết hương vị cuộc s...

Đọc và Suy Ngẫm

Cuộc sống là những gì do bạn tạo nên, vẫn luôn như thế và mãi mãi nhưa thế!

Blog Archive

  • 2023 ( 1 )
    • tháng 5 ( 1 )
      • Mãi mãi Offline
  • 2016 ( 3 )
    • tháng 3 ( 1 )
    • tháng 1 ( 2 )
  • 2015 ( 77 )
    • tháng 11 ( 1 )
    • tháng 10 ( 19 )
    • tháng 9 ( 16 )
    • tháng 8 ( 35 )
    • tháng 7 ( 6 )

Giới thiệu về tôi

xaydunggala
Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi
Được tạo bởi Blogger.

Gơi ý

Labels

  • Cuộc Sống
  • Suy Ngẫm
  • Tình yêu

Popular Posts

  • PACO, VỀ NHÀ ĐI CON
    Alan Cohen Trong một thị trấn nhỏ, một người cha cãi nhau với Paco – đứa con trai nhỏ của mình. Vào sáng hôm sau, người cha phát hiện đ...
  • Câu chuyện cho những ai đã là vợ chồng
    Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào...

© Đọc và Suy Ngẫm 2014 . Powered by Blogger templates and RWD Testing Tool