Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015
Hoa Sứ Tặng Mẹ
có 1 cậu bé nhỏ nhìn thấy ngôi nhà kia rải đầy hoa sứ .cậu bé chui qua đường hàn rào vào lượn những bông hoa rụng kia và bị bà chủ bắt gặp bà chủ nói với vẻ giận dử .
"này sao mày dám vào nhà bà mà không được phép hả ?"
cậu bé sợ hải trả lời bà chủ trong bộ dạng run rẩy
"dạ con chỉ muốn lượm mấy hoa sứ này về tặng mẹ con "
bà chủ ngac nhien hỏi
"ủa ! tại sao lại đi tặng mẹ loài hoa này trong khi đo có rất nhiều loài hao khác đép hơn thê "ccó vẻ bà cũng hơi chạnh lòng bà hvui vẻ thông cảm tiếp lời
"nhà bà có nhiều hoa đẹp đến hái vài bông về tặng mẹ đừng lượm hoa đó nửa "
cậu bé xúc động khóc trả lời bà chủ mặc như mếu đi
không con chỉ cần loài hoa này thôi ,con muốn xâu thành chuổi để trên treo trên phòng mẹ .hoa sứ rất thơm nó sẻ làm mẹ con vui vì mẹ con không thể nhìn được hoa đẹp mẹ chỉ ngửi dược mùi thơm ."
bà chủ như lặng đi vì dứa trẻ hiếu thảo này phút chốc bà đả ngậm ngùi với hàng nươ' mắt đọng trên khoé mi .
Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015
Suy ngẫm
Một câu
chuyện rất hay, hãy đọc nó và suy ngẫm đôi chút về câu cuối cùng nếu có thể,
bạn nhé:
Xét về tình cảm, họ yêu nhau. Nhưng về lý trí, rõ ràng, Tony không phải mẫu hình lý tưởng của cô. Joshy hiểu rõ hai người là hai thế giới. Tony cũng chưa muốn có bạn gái để dồn sức cho sự nghiệp. Ngoài mặt, cậu dửng dưng nhưng lại luôn có một sự quan tâm đặc biệt không lời. Vì tất nhiên, dửng dưng chưa bao giờ có nghĩa là không thích. Và họ đã có với nhau một tháng với những gì đẹp đẽ nhất. Mọi việc đi nhanh hơn cả tên lửa NASA, đâu có ai biết cách làm cho tên lửa chậm lại khi nó đã được phóng.
Cả Joshy và Tony đều cảm thấy những vấn đề không bình thường giữa hai người nhưng họ luôn né tránh. Một sai lầm kinh điển của những đôi yêu nhau. Không lâu sau đó, Tony đề nghị chia tay. Cậu đã phải chịu nhiều áp lực trong việc cố gắng trở thành một người bạn trai. Việc có bạn gái đã ngốn mất nhiều thời gian mà đáng lẽ ra cậu phải dành cho sự nghiệp của mình.
Những ngày sau đó là những ngày u ám & nặng nề. Tony vẫn làm việc đều đều dù cậu không thể phủ nhận rằng cậu thấy rất trống vắng. Khi đã bình tĩnh hơn và thôi khóc, Joshy nhận thấy việc chia tay của hai người là việc vô lý nhất cô từng biết. "Có lẽ mình phải làm một cái gì đó!".
Hai tuần sau, Joshy hẹn Tony đến quán nước quen thuộc. Cô nhìn thẳng vào mắt Tony và hỏi: "Mình chia tay đã nửa tháng, anh đã cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn chưa?". Chắc chẳng ai trên đời này cho rằng trống vắng là một cảm giác thoải mái dễ chịu nhưng Tony vẫn im lặng. "Em đã có rất nhiều điều không hiểu" - Joshy nói - "Nhưng ngày hôm đó, cả hai chúng ta đều khong đủ bình tĩnh để nói chuyện với nhau. Em thật sự muốn biết anh đã chịu áp lực như thế nào".
Không dễ để Tony nói ra những gì cậu nghĩ nhưng Joshy đã khéo léo thuyết phục bằng tất cả những dịu dàng và cảm thông nhất mà cô có thể. Sau cùng, cô nói: "Em thật sự không thể chịu đựng được khi mình mất nhau như vậy. Nếu anh vẫn còn một chút tình cảm với em, chỉ cần một chút thôi nhưng là tình cảm thật sự chứ không phải lòng thương hại và anh cũng không muốn kết thúc như thế, chúng ta hãy cùng nhau bắt đầu lại thật chậm. Em tin mình có cơ hội để làm mọi việc tốt đẹp hơn".
Tony im lặng rất lâu. "Mình sẽ bắt đầu thật chậm như thế nào?" - Cậu hỏi. "Nếu anh thật sự muốn biết và muốn thử, hãy gật đầu cho em xem nào!" - Joshy trả lời. TOny bật cười và gật đầu. Joshy vẫn luôn lém lỉnh như thế.
Joshy chậm rãi. "Sẽ có một vài quy định bắt buộc, tất nhiên! Nhưng hãy thoải mái anh nhé! Em chỉ muốn cùng anh chơi một trò chơi thôi! Và đây là quy định của cô: Mỗi tuần họ sẽ gặp nhau ít nhất một lần và nhiều nhất ba lần. Mỗi người được quyền chủ động những cuộc hẹn và cả việc sẽ đi đâu trong một tuần. Tuần sau đến lượt người kia. Người bị động có quyền từ chối nếu không thoải mái nhưng một tuần bắt buộc phải có một lần đi cùng nhau. Đến khi một người muốn có cuộc hẹn thứ tư trong một tuần và người kia đồng ý thì đã đến lúc mọi việc trở lại bình thường như nó vốn như thế.
"Để bắt đầu, chúng ta sẽ bốc thăm" - Joshy lấy từ trong xắc tay hai lá thăm be bé - "Người nào bốc được lá thăm ghi chữ THE FIRST sẽ là người chủ động hẹn đầu tiên. Và tuần kế tiếp sẽ là quyền chủ động của người kia. Cứ như thế! Anh đã luôn nhường em nên lần này em nhường anh trước đấy!"
Tony bốc trúng lá thăm ghi chữ THE FIRST. Một tuần sau đó, cậu hẹn Joshy và trò chơi bắt đầu. Không dễ để hàn lại những thứ đã vỡ. Rất nhiều lúc Tony cảm thấy chán nản. Ý nghĩ về việc không hợp nhau làm cậu cứ muốn bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng tình yêu cậu dành cho Joshy là một tình yêu thật sự. Joshy đã nói với cậu trước khi ra về ngày hôm đó: "Em chỉ cần anh can đảm và kiên nhẫn chút thôi để cùng em vượt qua giai đoạn khó khăn này". Cậu luôn nhắc nhở mình câu nói ấy để kìm bớt tính nóng vội và mau nản. Joshy cũng không dễ chịu gì hơn. Cô phải đánh đón tính tự ái của mình rất nhiều roi để nó yên thân mà nằm xẹp xuống. Cô tập yêu luôn cả những điều khiếm khuyết ở người con trai minh chọn. Cô lặp lại liên tục trong đầu hai từ "kiên nhẫn". Đã có nhiều điều buồn cười xảy ra trong suốt những ngày đó. Vì Joshy không hề quy định sẽ làm gì trong những lần gặp nhau nên họ nghĩ ra đủ trò. Joshy bắt Tony phải đến tiệm uốn tóc tán gẫu với cô trong khi các cô thợ rị mọ với cả đống ống cuốn trên đầu. Tony cũng khiến Joshy dở khóc dở cười khi ngồi chờ cậu trên thành hồ bơi nam. Họ đã cùng nhau chạy đua một chặng đường rất dài để tìm lại nhau.
Dần dần, họ thấy thích thú được quyền "hành hạ" người kia mỗi tuần và cả cái cách hỏi nhau khi bắt đầu một cuộc hẹn: "Chiều thứ sáu này em rảnh không?". Thêm một thời gian nữa, họ bắt đầu thấy nhớ nhau và cần nhau nhiều hơn là ba cuộc hẹn mỗi tuần. Tony đã thích nghi được với việc san sẻ thời gian và áp lực cho một người luôn sẵn sàng lắng nghe cậu. Và cậu nhận thấy việc có cả bạn gái lẫn sự nghiệp không phải là điều quá khó. Vào tuần cuối cùng của tháng tư, Tony hẹn Joshy lần thứ tư trong một tuần. Hôm đó là một ngày tuyệt vời không kém ngày đẹp trời lúc họ quen nhau. Nhưng Joshy vẫn giữ nguyên quy tắc "mỗi người một tuần" của mình, cô chỉ điều chỉnh nó thành thỏa thuận. "Và tất nhiên người ta có thể vi phạm thỏa thuận trong những trường hợp có thể thương lượng được" - Joshy nháy mắt tinh nghịch khi cả hai đứng mút kem.
Ngày 14 tháng 6, Joshy đem đến cho Tony một hũ thủy tinh đựng đầy socôla với dòng chữ: "Be my valentine!". Joshy cười một nụ cười của nắng: "Những chuyện không vui đã khiên chúng ta xa nhau vào đúng ngày lễ Tình yêu. Em không muốn đợi đến năm sau mới đưa anh món quà này! Em yêu anh!" - Cô hôn Tony.
"Có một điều anh đã thắc mắc rất lâu!" - Tony nói sau khi qua phút ngất ngây - "Nếu ngày hôm đó em bốc phải lá thăm THE FIRST thì khi nào em sẽ hẹn anh?" Một nụ cười bí ẩn nở trên môi Joshy: "Thì đã bao giờ em không bốc phải là thăm THE FIRST đâu! Cả hai lá thăm đều là THE FIRST, em chỉ không cho anh nhìn thấy lá thăm của em thôi! Em muốn anh bắt đầu khi anh thật sự sẵn sàng. Còn em thì đã luôn sẵn sàng để chờ đợi anh!". Tony hỏi tiếp, cố giấu vẻ xúc động: "Nếu như anh không chơi trò đó với em, hoặc nếu như anh không hẹn lần thứ tư... nếu...". Nhưng hai ngón tay xinh xinh của Joshy đã đặt lên môi Tony để ngăn cậu nói tiếp. Cô nhẹ nhàng: "Đó là một bí mật! Khi đó, em sẽ tính cách khác nhưng em sẽ không nói anh nghe đâu!" Tony vòng tay ôm lấy cô. Cậu cũng không cần biết đến điều bí mật đó. Và sẽ chẳng bao giờ biết rằng Joshy chẳng có một dự tính nào cho những tình huống đó. Bởi cô tin là cả hai sẽ làm cho mọi việc tốt đẹp hơn.
Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn. Dù có thành công hay thất bại, bạn cũng không có gì để hối tiếc vì đã không sống và yêu hết mình. Hãy cho những người yêu thương mình và chính mình một cơ hội. Đừng bỏ cuộc quá sớm khi mọi thứ vẫn còn có thể!
Xét về tình cảm, họ yêu nhau. Nhưng về lý trí, rõ ràng, Tony không phải mẫu hình lý tưởng của cô. Joshy hiểu rõ hai người là hai thế giới. Tony cũng chưa muốn có bạn gái để dồn sức cho sự nghiệp. Ngoài mặt, cậu dửng dưng nhưng lại luôn có một sự quan tâm đặc biệt không lời. Vì tất nhiên, dửng dưng chưa bao giờ có nghĩa là không thích. Và họ đã có với nhau một tháng với những gì đẹp đẽ nhất. Mọi việc đi nhanh hơn cả tên lửa NASA, đâu có ai biết cách làm cho tên lửa chậm lại khi nó đã được phóng.
Cả Joshy và Tony đều cảm thấy những vấn đề không bình thường giữa hai người nhưng họ luôn né tránh. Một sai lầm kinh điển của những đôi yêu nhau. Không lâu sau đó, Tony đề nghị chia tay. Cậu đã phải chịu nhiều áp lực trong việc cố gắng trở thành một người bạn trai. Việc có bạn gái đã ngốn mất nhiều thời gian mà đáng lẽ ra cậu phải dành cho sự nghiệp của mình.
Những ngày sau đó là những ngày u ám & nặng nề. Tony vẫn làm việc đều đều dù cậu không thể phủ nhận rằng cậu thấy rất trống vắng. Khi đã bình tĩnh hơn và thôi khóc, Joshy nhận thấy việc chia tay của hai người là việc vô lý nhất cô từng biết. "Có lẽ mình phải làm một cái gì đó!".
Hai tuần sau, Joshy hẹn Tony đến quán nước quen thuộc. Cô nhìn thẳng vào mắt Tony và hỏi: "Mình chia tay đã nửa tháng, anh đã cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn chưa?". Chắc chẳng ai trên đời này cho rằng trống vắng là một cảm giác thoải mái dễ chịu nhưng Tony vẫn im lặng. "Em đã có rất nhiều điều không hiểu" - Joshy nói - "Nhưng ngày hôm đó, cả hai chúng ta đều khong đủ bình tĩnh để nói chuyện với nhau. Em thật sự muốn biết anh đã chịu áp lực như thế nào".
Không dễ để Tony nói ra những gì cậu nghĩ nhưng Joshy đã khéo léo thuyết phục bằng tất cả những dịu dàng và cảm thông nhất mà cô có thể. Sau cùng, cô nói: "Em thật sự không thể chịu đựng được khi mình mất nhau như vậy. Nếu anh vẫn còn một chút tình cảm với em, chỉ cần một chút thôi nhưng là tình cảm thật sự chứ không phải lòng thương hại và anh cũng không muốn kết thúc như thế, chúng ta hãy cùng nhau bắt đầu lại thật chậm. Em tin mình có cơ hội để làm mọi việc tốt đẹp hơn".
Tony im lặng rất lâu. "Mình sẽ bắt đầu thật chậm như thế nào?" - Cậu hỏi. "Nếu anh thật sự muốn biết và muốn thử, hãy gật đầu cho em xem nào!" - Joshy trả lời. TOny bật cười và gật đầu. Joshy vẫn luôn lém lỉnh như thế.
Joshy chậm rãi. "Sẽ có một vài quy định bắt buộc, tất nhiên! Nhưng hãy thoải mái anh nhé! Em chỉ muốn cùng anh chơi một trò chơi thôi! Và đây là quy định của cô: Mỗi tuần họ sẽ gặp nhau ít nhất một lần và nhiều nhất ba lần. Mỗi người được quyền chủ động những cuộc hẹn và cả việc sẽ đi đâu trong một tuần. Tuần sau đến lượt người kia. Người bị động có quyền từ chối nếu không thoải mái nhưng một tuần bắt buộc phải có một lần đi cùng nhau. Đến khi một người muốn có cuộc hẹn thứ tư trong một tuần và người kia đồng ý thì đã đến lúc mọi việc trở lại bình thường như nó vốn như thế.
"Để bắt đầu, chúng ta sẽ bốc thăm" - Joshy lấy từ trong xắc tay hai lá thăm be bé - "Người nào bốc được lá thăm ghi chữ THE FIRST sẽ là người chủ động hẹn đầu tiên. Và tuần kế tiếp sẽ là quyền chủ động của người kia. Cứ như thế! Anh đã luôn nhường em nên lần này em nhường anh trước đấy!"
Tony bốc trúng lá thăm ghi chữ THE FIRST. Một tuần sau đó, cậu hẹn Joshy và trò chơi bắt đầu. Không dễ để hàn lại những thứ đã vỡ. Rất nhiều lúc Tony cảm thấy chán nản. Ý nghĩ về việc không hợp nhau làm cậu cứ muốn bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng tình yêu cậu dành cho Joshy là một tình yêu thật sự. Joshy đã nói với cậu trước khi ra về ngày hôm đó: "Em chỉ cần anh can đảm và kiên nhẫn chút thôi để cùng em vượt qua giai đoạn khó khăn này". Cậu luôn nhắc nhở mình câu nói ấy để kìm bớt tính nóng vội và mau nản. Joshy cũng không dễ chịu gì hơn. Cô phải đánh đón tính tự ái của mình rất nhiều roi để nó yên thân mà nằm xẹp xuống. Cô tập yêu luôn cả những điều khiếm khuyết ở người con trai minh chọn. Cô lặp lại liên tục trong đầu hai từ "kiên nhẫn". Đã có nhiều điều buồn cười xảy ra trong suốt những ngày đó. Vì Joshy không hề quy định sẽ làm gì trong những lần gặp nhau nên họ nghĩ ra đủ trò. Joshy bắt Tony phải đến tiệm uốn tóc tán gẫu với cô trong khi các cô thợ rị mọ với cả đống ống cuốn trên đầu. Tony cũng khiến Joshy dở khóc dở cười khi ngồi chờ cậu trên thành hồ bơi nam. Họ đã cùng nhau chạy đua một chặng đường rất dài để tìm lại nhau.
Dần dần, họ thấy thích thú được quyền "hành hạ" người kia mỗi tuần và cả cái cách hỏi nhau khi bắt đầu một cuộc hẹn: "Chiều thứ sáu này em rảnh không?". Thêm một thời gian nữa, họ bắt đầu thấy nhớ nhau và cần nhau nhiều hơn là ba cuộc hẹn mỗi tuần. Tony đã thích nghi được với việc san sẻ thời gian và áp lực cho một người luôn sẵn sàng lắng nghe cậu. Và cậu nhận thấy việc có cả bạn gái lẫn sự nghiệp không phải là điều quá khó. Vào tuần cuối cùng của tháng tư, Tony hẹn Joshy lần thứ tư trong một tuần. Hôm đó là một ngày tuyệt vời không kém ngày đẹp trời lúc họ quen nhau. Nhưng Joshy vẫn giữ nguyên quy tắc "mỗi người một tuần" của mình, cô chỉ điều chỉnh nó thành thỏa thuận. "Và tất nhiên người ta có thể vi phạm thỏa thuận trong những trường hợp có thể thương lượng được" - Joshy nháy mắt tinh nghịch khi cả hai đứng mút kem.
Ngày 14 tháng 6, Joshy đem đến cho Tony một hũ thủy tinh đựng đầy socôla với dòng chữ: "Be my valentine!". Joshy cười một nụ cười của nắng: "Những chuyện không vui đã khiên chúng ta xa nhau vào đúng ngày lễ Tình yêu. Em không muốn đợi đến năm sau mới đưa anh món quà này! Em yêu anh!" - Cô hôn Tony.
"Có một điều anh đã thắc mắc rất lâu!" - Tony nói sau khi qua phút ngất ngây - "Nếu ngày hôm đó em bốc phải lá thăm THE FIRST thì khi nào em sẽ hẹn anh?" Một nụ cười bí ẩn nở trên môi Joshy: "Thì đã bao giờ em không bốc phải là thăm THE FIRST đâu! Cả hai lá thăm đều là THE FIRST, em chỉ không cho anh nhìn thấy lá thăm của em thôi! Em muốn anh bắt đầu khi anh thật sự sẵn sàng. Còn em thì đã luôn sẵn sàng để chờ đợi anh!". Tony hỏi tiếp, cố giấu vẻ xúc động: "Nếu như anh không chơi trò đó với em, hoặc nếu như anh không hẹn lần thứ tư... nếu...". Nhưng hai ngón tay xinh xinh của Joshy đã đặt lên môi Tony để ngăn cậu nói tiếp. Cô nhẹ nhàng: "Đó là một bí mật! Khi đó, em sẽ tính cách khác nhưng em sẽ không nói anh nghe đâu!" Tony vòng tay ôm lấy cô. Cậu cũng không cần biết đến điều bí mật đó. Và sẽ chẳng bao giờ biết rằng Joshy chẳng có một dự tính nào cho những tình huống đó. Bởi cô tin là cả hai sẽ làm cho mọi việc tốt đẹp hơn.
Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn. Dù có thành công hay thất bại, bạn cũng không có gì để hối tiếc vì đã không sống và yêu hết mình. Hãy cho những người yêu thương mình và chính mình một cơ hội. Đừng bỏ cuộc quá sớm khi mọi thứ vẫn còn có thể!
Học Cách Tha thứ
Chúng ta không
phải là thánh để sẵn sàng bao dung mọi thứ. Trong cuộc sống hằng ngày, đôi khi
ngay cả người thân yêu nhất cũng có thể khiến ta phải đau lòng. Song tha thứ là
một việc đáng làm - nó không chỉ mang đến sự khuây khỏa mà còn rất có lợi cho
sức khỏe.
Ngay cả người thân yêu nhất cũng có thể khiến bạn đau lòng. (nnhs65.00freehost)
Một nghiên cứu mới đây của Đại họcHope ,
Michigan (Mỹ), cho thấy, hệ tuần
hoàn của con người sẽ bị căng thẳng nghiêm trọng khi tồn tại suy nghĩ thù hận
và được cải thiện đáng kể khi họ hình dung tới việc tha thứ cho ai đó. Các nhà
nghiên cứu của Đại học Stanford cũng nhận thấy những người tích cực tha thứ
thường ít cáu giận bực bội hơn và ít có triệu chứng sinh lý như stress.
Đừng đợi lời xin lỗi. "Chúng ta thường tự cho là đúng theo kiểu: 'tôi sẽ không tha thứ trừ phi hắn xin lỗi'. Song khi cư xử như thế, chúng ta đã tự ôm mối thù dai dẳng nhiều năm, và coi như đã đặt cuộc sống của chính mình vào tay người khác kể từ đây", bà Mariah Burton Nelson, tác giả cuốn The Unburdened Heart: Five Keys to Forgiveness and Freedom (Trái tim khuây khỏa: 5 bí quyết để tha thứ và tự do), viết. Cho nên hãy bắt đầu ngay bây giờ bằng cách nhớ lại vụ việc đó và chấp nhận tổn thương.
Thông cảm với "kẻ thù"
Người "đáng ghét" đó có thể đã xúc phạm bạn mà không hề nhận ra, hoặc vì sợ hãi hay đang đau khổ. Tiến sĩ Everett Worthington, tác giả cuốn 5 Steps to Forgiveness: The Art and Science of Forgiving (5 bước tha thứ: Nghệ thuật và khoa học của sự tha thứ), đã gợi ý rằng hãy đứng vào vị trí của người có lỗi để suy ngẫm.
"Đừng quên rằng thậm chí đến cả những người yêu thương bạn nhất cũng có thể làm tổn thương và đôi khi còn phản bội. Tuy nhiên, điều đó không nói lên một cái kết trong quan hệ", tiến sĩ Robert Karen, chuyên gia tâm lý ởNew York , phát biểu.
Hãy nghĩ về sự khuây khỏa khi được một người thân yêu tha thứ. Bạn thấy biết ơn và hạnh phúc biết bao khi được tha thứ cho lỗi lầm của mình, vậy hãy mang lại cảm giác này cho người mà bạn đang hận. Trên thực tế, "tự suy ngẫm về những lỗi lầm và khuyết điểm của bản thân còn đau khổ hơn nhiều" - Nelson nói - "Nhưng điều quan trọng là lấy lại cân bằng".
Thực hiện một hành động tượng trưng.Worthington
viết: "Nếu bạn không công khai theo cách nào đó, thì bạn sẽ không thể tin
rằng mình đã tha thứ". Hãy đốt một ngọn nến và tưởng tượng rằng sự tức
giận của bạn đang tan chảy theo dòng sáp nến kia.
Nên nhớ tha thứ không có nghĩa là quên. Cảm giác bị tổn thương có thể sẽ vẫn tồn tại sau khi bạn đã tha thứ. Song trong nghiên cứu của Đại học Stanford, những người tích cực tha thứ cho biết vụ việc gây tổn thương đó không còn mang lại cảm giác đau đớn như trước nữa.
Cuối cùng, hãy ghi tên vào danh sách tha thứ của chính mình. Vì tha thứ cho người khác thực chất là tha thứ cho chính bản thân mình.
Ngay cả người thân yêu nhất cũng có thể khiến bạn đau lòng. (nnhs65.00freehost)
Một nghiên cứu mới đây của Đại học
Đừng đợi lời xin lỗi. "Chúng ta thường tự cho là đúng theo kiểu: 'tôi sẽ không tha thứ trừ phi hắn xin lỗi'. Song khi cư xử như thế, chúng ta đã tự ôm mối thù dai dẳng nhiều năm, và coi như đã đặt cuộc sống của chính mình vào tay người khác kể từ đây", bà Mariah Burton Nelson, tác giả cuốn The Unburdened Heart: Five Keys to Forgiveness and Freedom (Trái tim khuây khỏa: 5 bí quyết để tha thứ và tự do), viết. Cho nên hãy bắt đầu ngay bây giờ bằng cách nhớ lại vụ việc đó và chấp nhận tổn thương.
Thông cảm với "kẻ thù"
Người "đáng ghét" đó có thể đã xúc phạm bạn mà không hề nhận ra, hoặc vì sợ hãi hay đang đau khổ. Tiến sĩ Everett Worthington, tác giả cuốn 5 Steps to Forgiveness: The Art and Science of Forgiving (5 bước tha thứ: Nghệ thuật và khoa học của sự tha thứ), đã gợi ý rằng hãy đứng vào vị trí của người có lỗi để suy ngẫm.
"Đừng quên rằng thậm chí đến cả những người yêu thương bạn nhất cũng có thể làm tổn thương và đôi khi còn phản bội. Tuy nhiên, điều đó không nói lên một cái kết trong quan hệ", tiến sĩ Robert Karen, chuyên gia tâm lý ở
Hãy nghĩ về sự khuây khỏa khi được một người thân yêu tha thứ. Bạn thấy biết ơn và hạnh phúc biết bao khi được tha thứ cho lỗi lầm của mình, vậy hãy mang lại cảm giác này cho người mà bạn đang hận. Trên thực tế, "tự suy ngẫm về những lỗi lầm và khuyết điểm của bản thân còn đau khổ hơn nhiều" - Nelson nói - "Nhưng điều quan trọng là lấy lại cân bằng".
Thực hiện một hành động tượng trưng.
Nên nhớ tha thứ không có nghĩa là quên. Cảm giác bị tổn thương có thể sẽ vẫn tồn tại sau khi bạn đã tha thứ. Song trong nghiên cứu của Đại học Stanford, những người tích cực tha thứ cho biết vụ việc gây tổn thương đó không còn mang lại cảm giác đau đớn như trước nữa.
Cuối cùng, hãy ghi tên vào danh sách tha thứ của chính mình. Vì tha thứ cho người khác thực chất là tha thứ cho chính bản thân mình.
Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015
Món quà vô giá
Vào mùa Giáng
sinh cách đây cũng khá lâu, một người bạn của tôi đã phạt đứa con gái 3 tuổi
của anh ta vì tội làm hư cuộn giấy gói quà lớn khi chỉ để cắt ra một khúc nhỏ.
Đang trong lúc tiền bạc eo hẹp nên anh ta tỏ ra rất bực mình, trong khi đó cô
bé vẫn cố gắng trang trí hộp quà và cẩn thận đặt nó dưới gốc cây.
Sáng hôm sau, thấy hộp quà vẫn còn nguyên chỗ cũ, cô bé liền mang nó đến trao cho bố và nói: "Đây là món quà con tặng bố". Người bố cảm thấy hơi ngượng vì hôm qua đã có những phản ứng khá mạnh. Nhưng sự tức giận của anh ta lại bùng lên lần nữa khi anh thấy hộp quà rỗng không. Anh hỏi cô bé: "Con không biết là khi tặng quà thì phải có gì đó trong hộp ư?". Cô bé ngước mắt nhìn cha và nói trong nước mắt: "Nó không rỗng đâu ạ, con đã đặt vào đó những nụ hôn. Tất cả đều dành cho cha".
Người bạn của tôi đã nói với tôi rằng anh ấy đã cất giữ chiếc hộp quý giá đó trong nhiều năm. Cứ mỗi khi cảm thấy buồn bã hay nản lòng, anh lại lấy ra một nụ hôn tưởng tượng mà đứa con gái bé bỏng của mình đã đặt vào đó và thế là mọi lo lắng trong anh dường như tan biến hết. Thật sự, mỗi bậc cha mẹ đều được những đứa con yêu quý của mình trao tặng cả một kho đầy ắp những nụ hôn và một tình yêu không điều kiện. Đó là một món quà vô giá mà không phải bất kỳ ai cũng có được.
Sáng hôm sau, thấy hộp quà vẫn còn nguyên chỗ cũ, cô bé liền mang nó đến trao cho bố và nói: "Đây là món quà con tặng bố". Người bố cảm thấy hơi ngượng vì hôm qua đã có những phản ứng khá mạnh. Nhưng sự tức giận của anh ta lại bùng lên lần nữa khi anh thấy hộp quà rỗng không. Anh hỏi cô bé: "Con không biết là khi tặng quà thì phải có gì đó trong hộp ư?". Cô bé ngước mắt nhìn cha và nói trong nước mắt: "Nó không rỗng đâu ạ, con đã đặt vào đó những nụ hôn. Tất cả đều dành cho cha".
Người bạn của tôi đã nói với tôi rằng anh ấy đã cất giữ chiếc hộp quý giá đó trong nhiều năm. Cứ mỗi khi cảm thấy buồn bã hay nản lòng, anh lại lấy ra một nụ hôn tưởng tượng mà đứa con gái bé bỏng của mình đã đặt vào đó và thế là mọi lo lắng trong anh dường như tan biến hết. Thật sự, mỗi bậc cha mẹ đều được những đứa con yêu quý của mình trao tặng cả một kho đầy ắp những nụ hôn và một tình yêu không điều kiện. Đó là một món quà vô giá mà không phải bất kỳ ai cũng có được.
Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015
Một Ly Sữa
Cho là nhận - bạn
sẽ không thể ngờ, đôi khi một ân huệ nhỏ mà bạn đã ban tặng người khác trong
quá khứ, một ngày kia bỗng trở thành món quà vô giá trong cuộc đời mình…
Một cậu bé nghèo làm nghề bán hàng rong để kiếm tiền ăn học. Một ngày nọ, nhận thấy mình chỉ còn mỗi một hào mà bụng đang đói, cậu định bụng sẽ sang nhà kế bên xin một bữa ăn.
Một phụ nữ đẹp ra mở cửa. Bối rối trước cuộc gặp gỡ không hẹn trước này, thay vì ăn cậu xin uống. Người phụ nữ đoán ra cậu đang đói và mang đến cho cậu một ly sữa lớn. Cậu chầm chậm nhấp từng ngụm sữa rồi hỏi: “Cháu phải trả cho cô bao nhiêu ạ?”
Người phụ nữ trả lời: “Cháu không nợ cô cái gì cả. Mẹ cô đã dạy không bao giờ nhận tiền trả cho lòng tốt”.
Cậu bé cảm kích đáp: “Cháu sẽ cám ơn cô từ sâu thẳm trái tim cháu”.
Khi ra đi, cậu cảm thấy khỏe khoắn hơn và niềm tin của cậu vào con người cũng mãnh liệt hơn. Vậy mà trước đó, cậu gần như muốn đầu hàng trước số phận.
Nhiều năm sau, người phụ nữ bị ốm nặng. Các bác sĩ địa phương đều bó tay. Họ chuyển bà đến một thành phố lớn và tiến sĩ Howard Kelly được mời đến tham vấn. Khi nghe tên thị trấn nơi người phụ nữ ở, một tia sáng ánh lên trong mắt ông. Ngay lập tức, ông khoác áo choàng và đi tới phòng bệnh người phụ nữ ở.
Ông nhận ra ngay ân nhân của mình năm xưa. Quay về phòng hội chuẩn, ông quyết định dốc hết sức để cứu bệnh nhân này. Và cuối cùng, nỗ lực của ông đã được đền đáp.
Tiến sĩ Howard Kelly đề nghị phòng y vụ chuyển cho ông hóa đơn viện phí của ân nhân. Ông viết vài chữ bên lề của tờ hóa đơn và cho chuyển nó đến người phụ nữ. Bà nhìn tờ hóa đơn và biết rằng sẽ phải thanh toán nó đến hết đời mới xong. Bỗng nhiên, có cái gì đó khiến bà chú ý và bà đã đọc được dòng chữ này: “Trị giá hóa đơn bằng một ly sữa”.
Bạn có nhận ra điều gì từ câu chuyện trên không? Hãy suy ngẫm đi nhé!
Một cậu bé nghèo làm nghề bán hàng rong để kiếm tiền ăn học. Một ngày nọ, nhận thấy mình chỉ còn mỗi một hào mà bụng đang đói, cậu định bụng sẽ sang nhà kế bên xin một bữa ăn.
Một phụ nữ đẹp ra mở cửa. Bối rối trước cuộc gặp gỡ không hẹn trước này, thay vì ăn cậu xin uống. Người phụ nữ đoán ra cậu đang đói và mang đến cho cậu một ly sữa lớn. Cậu chầm chậm nhấp từng ngụm sữa rồi hỏi: “Cháu phải trả cho cô bao nhiêu ạ?”
Người phụ nữ trả lời: “Cháu không nợ cô cái gì cả. Mẹ cô đã dạy không bao giờ nhận tiền trả cho lòng tốt”.
Cậu bé cảm kích đáp: “Cháu sẽ cám ơn cô từ sâu thẳm trái tim cháu”.
Khi ra đi, cậu cảm thấy khỏe khoắn hơn và niềm tin của cậu vào con người cũng mãnh liệt hơn. Vậy mà trước đó, cậu gần như muốn đầu hàng trước số phận.
Nhiều năm sau, người phụ nữ bị ốm nặng. Các bác sĩ địa phương đều bó tay. Họ chuyển bà đến một thành phố lớn và tiến sĩ Howard Kelly được mời đến tham vấn. Khi nghe tên thị trấn nơi người phụ nữ ở, một tia sáng ánh lên trong mắt ông. Ngay lập tức, ông khoác áo choàng và đi tới phòng bệnh người phụ nữ ở.
Ông nhận ra ngay ân nhân của mình năm xưa. Quay về phòng hội chuẩn, ông quyết định dốc hết sức để cứu bệnh nhân này. Và cuối cùng, nỗ lực của ông đã được đền đáp.
Tiến sĩ Howard Kelly đề nghị phòng y vụ chuyển cho ông hóa đơn viện phí của ân nhân. Ông viết vài chữ bên lề của tờ hóa đơn và cho chuyển nó đến người phụ nữ. Bà nhìn tờ hóa đơn và biết rằng sẽ phải thanh toán nó đến hết đời mới xong. Bỗng nhiên, có cái gì đó khiến bà chú ý và bà đã đọc được dòng chữ này: “Trị giá hóa đơn bằng một ly sữa”.
Bạn có nhận ra điều gì từ câu chuyện trên không? Hãy suy ngẫm đi nhé!
Ngôi Nhà Của Bác Thợ Mộc
Môt bác thợ mộc
đã lớn tuổi báo cho ông chủ thầu biét sẽ xin nghỉ hưu để vui hưỏng tuổi già với
con cháu . Bác biét rằng nếu nghỉ việc thì tài chánh của gia đình sẽ có phần
nào khó khăn nhung bác tin rồi mội chuyẹn sẽ tốt đẹp . Ông chủ thầu tỏ ra tiếc
khi thấy nguòi thợ rành nghề xin thôi việc . Ông ta đề nghị bác xây giúp cho
công ty thêm môt ngôi nhà cuối cùng nữa rồi hảy nghỉ . Bác thợ miển cưỏng nhận
lời . Bác liền gọi lấy lệ một nhóm thợ có tay nghề yếu và mua những vật liệu
chất lưọng kém đẻ xây dựng căn nhà ấy .khi ngoi nhà đuoc, xây xong, ong chủ
thầu đến trao cho bác thợ mộc chiéc chìa khoá căn nhà . Ong nói với bác:
"Đây là nhà của anh . Toi biếu anh món quà này để cảm ơn anh đã làm việc
tậ n tuỵ cho công ty bấy lâu nay "
Chúng ta thì có khác gì bác thợ ấy . Nếu chúng ta xây dựng cuộc đời mình một cách cẩu thả, tuỳ tiện vói tâm lý miển cuỏng thay vì tích cực làm cho nó thật tót đẹp .
Trong cuôc đời mình chúng ta khong hề dốc hết sức lực để thưc hiện mọi việc cho thật hoàn hảo . Thế rồi khi trong thấy tình trạng tồi tệ và nhận ra rằng mình đang sống trong một căn nhà tạm bợ do chính tay mình xay dựng nên thì đã quá muộn . Giá như biết trưóc, hẳn chúng ta đã hành động khác đi .
Hảy hình dung mình la bác thợ mộc, còn cuôc đời chúng ta chính là ngôi nhà . Mỗi ngày bạn đóng đinh, lát sàn hoặc xây tưòng, bạn hảy xây nhà mình môt cách tốt đẹp . Ban chỉ có một cuôc đời mà thôi . Ngay cả trong trưòng hợp bạn chỉ còn sống một ngày, ngày sống đó củng đáng để bạn sống sao cho tử tế và có tư cách .
" Sống là thực hiên một kế hoạch do chính mình vạch ra " Cuộc sống của bạn hôm nay là kết quả từ thái độ sống và những chọn lựa của bạn trong quá khứ . Cuộc sống của bạn ngày mai sẽ là kêt quả từ thái độ sống va ` những lựa chọn của bạn ngày hôm
Chúng ta thì có khác gì bác thợ ấy . Nếu chúng ta xây dựng cuộc đời mình một cách cẩu thả, tuỳ tiện vói tâm lý miển cuỏng thay vì tích cực làm cho nó thật tót đẹp .
Trong cuôc đời mình chúng ta khong hề dốc hết sức lực để thưc hiện mọi việc cho thật hoàn hảo . Thế rồi khi trong thấy tình trạng tồi tệ và nhận ra rằng mình đang sống trong một căn nhà tạm bợ do chính tay mình xay dựng nên thì đã quá muộn . Giá như biết trưóc, hẳn chúng ta đã hành động khác đi .
Hảy hình dung mình la bác thợ mộc, còn cuôc đời chúng ta chính là ngôi nhà . Mỗi ngày bạn đóng đinh, lát sàn hoặc xây tưòng, bạn hảy xây nhà mình môt cách tốt đẹp . Ban chỉ có một cuôc đời mà thôi . Ngay cả trong trưòng hợp bạn chỉ còn sống một ngày, ngày sống đó củng đáng để bạn sống sao cho tử tế và có tư cách .
" Sống là thực hiên một kế hoạch do chính mình vạch ra " Cuộc sống của bạn hôm nay là kết quả từ thái độ sống và những chọn lựa của bạn trong quá khứ . Cuộc sống của bạn ngày mai sẽ là kêt quả từ thái độ sống va ` những lựa chọn của bạn ngày hôm
Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015
Hạnh Phúc
Trong một căn
phòng ở bệnh viện có hai người đàn ông lớn tuổi đang bị bệnh rất nặng. Một
trong số hai người được phép ngồi dậy một giờ mỗi buổi chiều. Trong phòng chỉ
có mỗi một cửa sổ nhìn ra bên ngoài lại nằm cạnh giường người đàn ông này.
Người thứ hai bị buộc phải nằm bất động trên giường mà không được đi lại hay
ngồi dậy. Hai người đàn ông nói chuyện với nhau rất nhiều. Họ kể cho nhau nghe
về vợ con, gia đình, công việc, về cuộc sống của họ trong quân ngũ và cả về nơi
họ đã đi nghỉ mát.
Vào mỗi buổi chiều khi người đàn ông có giường bên cạnh cửa sổ ngồi dậy, ông ta kể cho người bạn cùng phòng của mình nghe về những điều ông thấy bên ngoài cánh cửa. Người thứ hai dần dần chỉ sống bằng những khoảng một tiếng, khi mà cuộc sống buồn chán của ông được làm tươi sáng và sinh động hơn bởi những hoạt động và màu sắc từ thế giới bên ngoài cửa sổ. Khung cửa nhìn ra một công viên với một hồ nước rất đẹp. Vịt trời và thiên nga bơi lội trên mặt nước trong khi những đứa trẻ thả những con thuyền nhỏ của chúng bên bờ hồ. Những cặp tình nhân đi dạo tay trong tay giữa rừng hoa muôn màu.
Người đàn ông bên cửa sổ mô tả những cảnh này chi tiết đến mức người thứ hai có thể nhắm mắt lại và tưởng tượng ra toàn bộ khung cảnh. Có ngày người ngồi bên cửa sổ kể về một cuộc diễu hành đi ngang qua. Dù lúc đó người thứ hai không nghe thấy tiếng nhạc, ông ta vẫn có thể tưởng tượng được qua những mô tả của người thứ nhất. Ngày lại ngày trôi qua như vậy.
Một buổi sáng, khi y tá đến thăm, người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời trong đêm. Ai cũng rất đau buồn vì chuyện này. Sau khi mọi việc đã qua, người thứ hai hỏi xin được chuyển đến bên cửa sổ. Cô y tá chuyển người này và sau đó rời khỏi phòng.
Chậm rãi và đau đớn, người đàn ông cố nhấc mình lên để nhìn ra ngoài cửa sổ lần đầu tiên. Cuối cùng, ông cũng có thể tự mình nhìn ra ngoài. Ông cố gắng xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài là một bức tường rất cao che hết tầm nhìn. Người đàn ông vô cùng ngạc nhiên. Ông hỏi cô y tá tại sao mà người bạn cùng phòng vừa mới qua đời có thể kể về những điều kỳ diệu như vậy, hệt như ông ta đang nhìn thấy thật. Cô y tá suy nghĩ một chút rồi trả lời. 'Có lẽ ông ta muốn khích lệ ông đó,' cô y tá nói.
Hạnh phúc thay khi có thể làm cho người khác hạnh phúc, bất kể chúng ta đang ở trong tình cảnh nào. Chia buồn làm giảm nỗi đau, nhưng chung vui lại làm tăng niềm hạnh phúc. Nếu bạn muốn cảm thấy mình giàu có, hãy tính tất cả những điều bạn đang có mà tiền bạc không thể mua được.
Tác giả của câu chuyện này không rõ là ai, nhưng nó đem lại hạnh phúc và may mắn cho những ai đọc nó. Đây là một lá thư, nhưng đừng giữ lại lá thư này, cũng đừng gửi tiền cho ai cả. Hãy gửi lá thư này cho những người bạn của bạn mà bạn ước muốn đem lại may mắn cho họ. Bạn sẽ thấy rằng những điều tốt đẹp sẽ đến với bạn trong thời gian gần nhất!
Hãy nhớ rằng, khi bạn bắt đầu tin tưởng, bạn đã bắt đầu thực hiện ước mơ của mình... và một ngày kia, khi mà bạn ít ngờ tới nhất, ước mơ của bạn sẽ thành sự thật!! Đừng bao giờ mất niềm tin nơi bản thân mình và những ước mơ của bạn bởi vì có thể một điều gì đó tốt đẹp sẽ xảy ra với chính bạn!
Vào mỗi buổi chiều khi người đàn ông có giường bên cạnh cửa sổ ngồi dậy, ông ta kể cho người bạn cùng phòng của mình nghe về những điều ông thấy bên ngoài cánh cửa. Người thứ hai dần dần chỉ sống bằng những khoảng một tiếng, khi mà cuộc sống buồn chán của ông được làm tươi sáng và sinh động hơn bởi những hoạt động và màu sắc từ thế giới bên ngoài cửa sổ. Khung cửa nhìn ra một công viên với một hồ nước rất đẹp. Vịt trời và thiên nga bơi lội trên mặt nước trong khi những đứa trẻ thả những con thuyền nhỏ của chúng bên bờ hồ. Những cặp tình nhân đi dạo tay trong tay giữa rừng hoa muôn màu.
Người đàn ông bên cửa sổ mô tả những cảnh này chi tiết đến mức người thứ hai có thể nhắm mắt lại và tưởng tượng ra toàn bộ khung cảnh. Có ngày người ngồi bên cửa sổ kể về một cuộc diễu hành đi ngang qua. Dù lúc đó người thứ hai không nghe thấy tiếng nhạc, ông ta vẫn có thể tưởng tượng được qua những mô tả của người thứ nhất. Ngày lại ngày trôi qua như vậy.
Một buổi sáng, khi y tá đến thăm, người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời trong đêm. Ai cũng rất đau buồn vì chuyện này. Sau khi mọi việc đã qua, người thứ hai hỏi xin được chuyển đến bên cửa sổ. Cô y tá chuyển người này và sau đó rời khỏi phòng.
Chậm rãi và đau đớn, người đàn ông cố nhấc mình lên để nhìn ra ngoài cửa sổ lần đầu tiên. Cuối cùng, ông cũng có thể tự mình nhìn ra ngoài. Ông cố gắng xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài là một bức tường rất cao che hết tầm nhìn. Người đàn ông vô cùng ngạc nhiên. Ông hỏi cô y tá tại sao mà người bạn cùng phòng vừa mới qua đời có thể kể về những điều kỳ diệu như vậy, hệt như ông ta đang nhìn thấy thật. Cô y tá suy nghĩ một chút rồi trả lời. 'Có lẽ ông ta muốn khích lệ ông đó,' cô y tá nói.
Hạnh phúc thay khi có thể làm cho người khác hạnh phúc, bất kể chúng ta đang ở trong tình cảnh nào. Chia buồn làm giảm nỗi đau, nhưng chung vui lại làm tăng niềm hạnh phúc. Nếu bạn muốn cảm thấy mình giàu có, hãy tính tất cả những điều bạn đang có mà tiền bạc không thể mua được.
Tác giả của câu chuyện này không rõ là ai, nhưng nó đem lại hạnh phúc và may mắn cho những ai đọc nó. Đây là một lá thư, nhưng đừng giữ lại lá thư này, cũng đừng gửi tiền cho ai cả. Hãy gửi lá thư này cho những người bạn của bạn mà bạn ước muốn đem lại may mắn cho họ. Bạn sẽ thấy rằng những điều tốt đẹp sẽ đến với bạn trong thời gian gần nhất!
Hãy nhớ rằng, khi bạn bắt đầu tin tưởng, bạn đã bắt đầu thực hiện ước mơ của mình... và một ngày kia, khi mà bạn ít ngờ tới nhất, ước mơ của bạn sẽ thành sự thật!! Đừng bao giờ mất niềm tin nơi bản thân mình và những ước mơ của bạn bởi vì có thể một điều gì đó tốt đẹp sẽ xảy ra với chính bạn!
Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015
Tình Yêu Đích Thực
Đã một năm kể từ
khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế
giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô
còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.
Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập. Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây ? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào ? Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng - "Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không ? "
Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới. Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày ... Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được.
Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.
Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi việc. Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi thật ghen tỵ với cô đấy nhé !". Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô hỏi:
- Sao anh lại ghen với tôi được ?
- Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc !
- Tôi được bao vệ ? Anh nói thế tức là sao ?
- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn !
Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất. Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.
Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập. Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây ? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào ? Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng - "Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không ? "
Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới. Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày ... Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được.
Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.
Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi việc. Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi thật ghen tỵ với cô đấy nhé !". Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô hỏi:
- Sao anh lại ghen với tôi được ?
- Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc !
- Tôi được bao vệ ? Anh nói thế tức là sao ?
- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn !
Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất. Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.
Những Vòng Tròn
Nhớ hồi tôi chừng
7 tuổi, ông nội dẫn tôi đến bên hồ cá trong trang trại rồi bảo tôi thử ném một
viên đá xuống nước. Sau đó ông bảo tôi quan sát những vòng tròn trên mặt nước
bởi chính viên đá vừa ném. Rồi ông bảo tôi: "Cháu hãy thử hình dung mình
như viên đá kia. Trong đời, cháu cũng có thể tạo ra rất nhiều vòng tròn xao
động và chúng sẽ ảnh hưởng đến sự an bình của tất cả những người xung
quanh."
Và rồi ông tiếp tục: "Hãy luôn nhớ rằng cháu là người chịu trách nhiệm về những gì cháu đã đặt vào trong vòng tròn của chính mình và vòng tròn đó cũng sẽ lan toả và chạm vào rất nhiều vòng tròn khác. Vì vậy hãy sống sao cho những điều tốt đẹp mà vòng tròn của cháu tạo nên được gửi đi như những thông điệp của hòa bình và nhân ái đến khắp mọi người. Ngược lại, những xao động sinh ra từ sự giận dữ hoặc ganh tị chắc chắn sẽ lan tỏa và ảnh hưởng đến những vòng tròn khác. Do đó, cháu cần phải ý thức được trách nhiệm của mình đối với tất cả những điều trên".
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nhận ra rằng sự an bình nội tại hay sự bất an trong mỗi con người đều chảy ra thế giới này. Vì thế sẽ không thể tạo lập một thế giới hòa bình khi chúng ta đang còn bị vướng bận bởi những xung đột nội tại, hận thù, hồ nghi hay giận dữ bên trong dẫu cho những xúc cảm hay ý nghĩ đó có được nói ra hay không.
Mọi khuấy động xung quanh những vòng tròn diễn ra trong mỗi chúng ta đều tràn ra thế giới rộng lớn này, hoặc để tô vẽ thêm vẻ đẹp cho cuộc sống, hoặc cản trở, phá vỡ những vòng tròn khác.
Và rồi ông tiếp tục: "Hãy luôn nhớ rằng cháu là người chịu trách nhiệm về những gì cháu đã đặt vào trong vòng tròn của chính mình và vòng tròn đó cũng sẽ lan toả và chạm vào rất nhiều vòng tròn khác. Vì vậy hãy sống sao cho những điều tốt đẹp mà vòng tròn của cháu tạo nên được gửi đi như những thông điệp của hòa bình và nhân ái đến khắp mọi người. Ngược lại, những xao động sinh ra từ sự giận dữ hoặc ganh tị chắc chắn sẽ lan tỏa và ảnh hưởng đến những vòng tròn khác. Do đó, cháu cần phải ý thức được trách nhiệm của mình đối với tất cả những điều trên".
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nhận ra rằng sự an bình nội tại hay sự bất an trong mỗi con người đều chảy ra thế giới này. Vì thế sẽ không thể tạo lập một thế giới hòa bình khi chúng ta đang còn bị vướng bận bởi những xung đột nội tại, hận thù, hồ nghi hay giận dữ bên trong dẫu cho những xúc cảm hay ý nghĩ đó có được nói ra hay không.
Mọi khuấy động xung quanh những vòng tròn diễn ra trong mỗi chúng ta đều tràn ra thế giới rộng lớn này, hoặc để tô vẽ thêm vẻ đẹp cho cuộc sống, hoặc cản trở, phá vỡ những vòng tròn khác.
Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015
Sự Kiên Nhẫn
Một chàng trai
trẻ đến gặp một chuyên gia về đá quý và nói về ước mong được trở thành một nhà
nghiên cứu về đá quý. Chuyên gia nọ từ chối vì ông sợ rằng chàng trai không đủ
kiên nhẫn để theo học. Chàng trai cầu xin một cơ hội. Cuối cùng, vị chuyên gia
đồng ý và bảo chàng trai: “Ngày mai hãy đến đây”.
Sáng hôm sau, vị chuyên gia đặt một hòn ngọc bích vào tay chàng trai và bảo chàng hãy cầm nó. Rồi ông tiếp tục công việc của mình: mài đá, cân và phân loại đá quý. Chàng trai ngồi yên lặng và chờ đợi.
Buổi sáng tiếp theo, vị chuyên gia lại đặt hòn ngọc bích vào tay chàng trai và bảo chàng cầm nó. Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm sau đó vị chuyên gia vẫn lặp lại hành động trên.
Đến ngày thứ sáu, chàng trai vẫn cầm hòn ngọc bích nhưng chàng không thể im lặng được nữa.
- Thưa thầy - chàng trai hỏi - khi nào thì em sẽ bắt đầu học ạ?
- Con sẽ được học - vị chuyên gia trả lời và tiếp tục công việc của mình.
Vài ngày nữa lại trôi qua và sự thất vọng của chàng trai càng tăng. Một ngày kia, khi vị chuyên gia bảo chàng trai đưa tay ra, chàng định nói với ông ta rằng chàng chẳng muốn tiếp tục việc này nữa. Nhưng khi vị chuyên gia đặt hòn ngọc bích lên tay chàng trai, chàng nói mà không cần nhìn viên đá:
- Đây không phải là hòn đá con vẫn cầm!
- Con đã bắt đầu học rồi đấy - vị chuyên gia nói.
Sáng hôm sau, vị chuyên gia đặt một hòn ngọc bích vào tay chàng trai và bảo chàng hãy cầm nó. Rồi ông tiếp tục công việc của mình: mài đá, cân và phân loại đá quý. Chàng trai ngồi yên lặng và chờ đợi.
Buổi sáng tiếp theo, vị chuyên gia lại đặt hòn ngọc bích vào tay chàng trai và bảo chàng cầm nó. Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm sau đó vị chuyên gia vẫn lặp lại hành động trên.
Đến ngày thứ sáu, chàng trai vẫn cầm hòn ngọc bích nhưng chàng không thể im lặng được nữa.
- Thưa thầy - chàng trai hỏi - khi nào thì em sẽ bắt đầu học ạ?
- Con sẽ được học - vị chuyên gia trả lời và tiếp tục công việc của mình.
Vài ngày nữa lại trôi qua và sự thất vọng của chàng trai càng tăng. Một ngày kia, khi vị chuyên gia bảo chàng trai đưa tay ra, chàng định nói với ông ta rằng chàng chẳng muốn tiếp tục việc này nữa. Nhưng khi vị chuyên gia đặt hòn ngọc bích lên tay chàng trai, chàng nói mà không cần nhìn viên đá:
- Đây không phải là hòn đá con vẫn cầm!
- Con đã bắt đầu học rồi đấy - vị chuyên gia nói.
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)









